Đưa bàn tay gạt nước mắt đi
Những thứ vô lý vừa trải qua trong cuộc đời làm anh cứ nghĩ
Chẳng phải gì ta quý sẽ ở cạnh không đi
Độ tuổi xuân thì, chẳng thiếu gì cuộc chia ly

Người hôm ấy là ai, xé đôi mình làm hai
Một bên chỉ mình anh, em phía nửa còn lại
Mà chẳng phải mình em thêm nữa ai
Thế thôi đành phải chúc phúc em ngày mai

Anh nói vậy nhưng thật thì quay lưng
Nước mắt tràn dâng lồng ngực khẽ nấc
Thấy em hạnh phúc mà lòng ấm ức
Hữu duyên bạc phận là chuyện có thật

Đôi khi, từ lâu anh có những điềm mơ
Ngày ta chia ly
Tỉnh cơn mị thì mới biết
Như mình nghĩ

Khi em bỏ đi thì anh ngẫm nghĩ
Cách sao để thôi một lòng ngu si
Ở tình yêu giữ một người chẳng thương
Liệu có ích kỷ

Cứ nghĩ một người thôi
Khiến tim mình yêu làm sao sống thiếu
Quá nhiều người
Còn muốn hơn một người yêu

Chẳng mong gì, chỉ muốn có một tình yêu

(Đừng dùng yêu thương để vun đắp cho ai một phương
Phải cả hai cùng xây, mới chẳng thể lìa tay
Còn đôi ta lìa xa, vẫn chỉ có mỗi mình anh
Nhìn phía trước là mưa, ân tình xưa như chẳng cần nữa)

NEW