Trăng hôm nay mờ
Chẳng biết mấy giờ
Lê đôi chân mệt mõi
Mà tôi đã thẩn thờ
Cứ thế kiếm tìm
Mang bao nhiêu là nỗi niềm.
Ngẩn ngẩn, ngơ ngơ
Ta về chi niềm đau giờ nhấn chìm
Như loài chim biết về đâu khi đã lạc mất đàng
Chuyện tình tôi như là phim
Giờ tôi đã mất nàng.
Trong vườn kia có nhành hoa giờ cũng đã úa tàn
Em xa đời tôi nên giờ đây tôi vẫn còn ngỡ ngàn
Trăm lần say trong cuồng quay tôi vẫn nhắc tên
Tên loài hoa cả đời tôi chẳng thể nào muốn quên
Và cứ thế bao đêm chông mơ bóng hình nàng làm trái tim tôi chẳng thể vững vàng
Đôi bàn tay bây giờ đây đang rời xa ngút ngàn, trong tình yêu cũng chỉ thế hợp rồi cũng chống tan
Bao lần thương lưu buồn vương tiếp tục lỡ làng.
Đừng Giày vò nữa cứ thế bóng dáng đá trái tim ta như
Đừng giày vò nữa cứ thế bóp nát trái tim ta
Một ngày chợt bỗng tắt nắng mây gió kéo nhau về đây
Ngày mà chợt lúc cơn mưa trút xuống thay cho lệ cay
Cuộc đời là mấy chẳng lẽ cứ thế ta ôm niềm đau mãi sao
Chẳng thể nào, giết tôi đi.
Đường đường là đấng nam nhi thế cớ sao ôm niềm đau
Gục mặt mà khóc cứ khóc mãi thế chẳng ra làm sao
Chỉ một lần thôi vứt hết tất cả tâm tư dòng sông trôi lững lờ
Cố quên hết theo tháng năm.

NEW