Lời bài hát Q.L.C – HƯNG CAO

[Verse 1]
Không còn cố giữ bản tính mơ màng, không còn là kẻ hay thích thở than
Loạng choạng con đường duyên nghiệp dở dang, tâm hồn hạn hẹp dần tự biết mở mang
Không biết tương lai bao điều chờ đợi, không biết đã bỏ lại bao nhiêu cơ hội
Không biết cần phải làm sao để gỡ rối, đôi chân vẫn lặng thầm lao về ngõ tối
Áp lực đồng tiền vẫn hàng ngày nhức nhối
Trước kia luôn vui vẻ, thì bây giờ hay tức tối
Chẳng cất lời than vãn vì cuộc sống luôn hối hả
Gạt phiền muộn trôi qua cùng làn mưa tuôi xối xả
Vẫn chưa thể tự vứt bỏ sự bồng bột lại đây
Vẫn ôm lấy những tâm tư không một ai hay
Giấu trong những khoảng tối tăm không chốn giãi bày
Vẫn cố hết sức để sống tốt mai này
Vẫn còn hiếu thắng, vẫn quá tranh giành
Vẫn dám đối đầu, dám phá tanh bành
Dám nhận lỗi lầm chẳng thể vẻ vang
Hàn gắn những vết nứt không hề dễ dàng
Vẫn biết chẳng có thành công mà không yêu cầu quá trình
Cũng nặng lòng chẳng dám bỏ lại đằng sau gia đình
Và người thân để liều lĩnh với những dự định mơ hồ
Đầy tham vọng và mộng tưởng tự tay xây dựng cho mình cơ đồ
Chúng bạn ít dần đi, mỗi người một dự định riêng
Người theo đuổi sự nghiệp, người vì hai chữ tình duyên
Người vẫn tự tìm kiếm một lý do để tồn tại
Vẫn đang cố để chống lại bao nhiêu khó dễ chông gai
Đâu là thật giả, luôn phải cố giữ tinh thần
Để nhìn đâu là người thật, đâu là lũ hình nhân
Giữa bầy người thú tính dám vứt bỏ tình thân
Đứa trẻ bên trong mình run sợ, không biết bao giờ nó bình tâm
Vẫn được dạy thật thà, ghét thói dối trá
Để một ngày nhận ra đó đều là nói dối cả
Đạo lý này giờ đã như làn khói thổi qua
Xã hội đang ưu ái những kẻ lang sói thối tha
Lời bố nói tối qua, sáng ra đã quên
Lời dèm pha của kẻ lạ thì lại vật vã cả đêm
Mải mê theo đuổi những thứ gió trăng lả lơi
Nhưng lại bỏ mặc những người vì mình mà lo lắng cả đời
Và một mình ta lại

[Hook]
Trôi lang thang đôi chân đưa tâm hồn cô liêu
Vang đâu tiếng rao thoáng qua phiên chợ chiều
Từng nhiều ước ao, nhiều mộng đẹp biết bao
Đã một thời khát khao tới những vùng trời mới
Tiếng sáo nơi xa nghe mà thê lương
Tiếng hát ai vấn vương lạ thường
Ôm chí lớn lao vươn tay chạm trời cao
Nhưng đâu hay sớm mai sẽ lênh đênh phương nào

[Verse 2]
Vẫn bị hút bởi những lớp vỏ dễ nhìn
Nhưng lại quá nghi hoặc để có thể tin
Lòng tự trọng ra vẻ không chịu núp bóng cha mẹ khi sự nghiệp đang bị một màu xám đó che kín
Không khóc vì mình sinh ra là nam nhi
Cái tự tôn từ lúc thành hình đã phải mang đi
Họ dạy phải cứng rắn, không được phí hoài tráng chí
Nhưng không dạy để như thế thì mình phải làm gì
Không được một giây hoang mang, không được ngồi đấy than vãn
Làm con người phải có trách nhiệm, trên đôi vai này cáng đáng
Ngày qua ngày mang vác bao nhiêu những bổn phận
Nhưng giờ vẫn đứng chôn chân hết ngày này tháng khác
Nếm đắng cay, mặn chát, cuộc đời chợt thấy chẳng khác một bát cơm đầy đất cát
Không phải món ngon cho trẻ con
Đã sống hơn hai chục tuổi vẫn cùng tương lai rượt đuổi
Vẫn chưa bắt được, có lớn bao nhiêu vẫn như đứa con nhỏ đẻ non
Vẫn còn non nớt, vẫn chưa dám trưởng thành
Càng sợ hãi thì lại càng ương ngạnh
Tỏ ra là kẻ bất cần nhưng lộ vẻ thất thần khi kéo lê bước chân đi trong màn sương lạnh
Vẫn đứng một chỗ, tự hỏi mình cần chờ ai?
Những người bạn cũ mình vẫn còn nhớ nhưng sao bóng hình dần mờ phai
Giấc mơ không còn nguyên vẹn, tưởng đem hết những dự định chôn vùi sâu
Cảm ơn lòng sĩ diện của tuổi trẻ vì đã giúp mình không cúi đầu
Rồi ta sẽ gặp thêm rất nhiều điều mới lạ
Trên những con đường mà cả triệu người qua
Ai sẽ vẫn nhớ những tháng ngày đẹp cũ, ai sẽ vẫn còn nhận ra điệu cười ta?
Đi hay dừng lại chỉ tạm thời mà thôi
Bạn bè xưa giờ ở những góc trời xa xôi
Thời gian trôi, tình bạn nơi ta đổi
Ước hẹn một thuở đã thành lời phai phôi
Hết hồn nhiên khi cơ thể này đã biết đau
Gom những mảnh ký ức vào đôi tay ta viết mau
Trong căn phòng trí nhớ, trên trang giấy đã biến màu
Chảy trôi những bến bờ, đời ta thấy là chuyến tàu
Hôm nay ở đây, ngày nào đó tới phương xa
Có còn gì lưu lại nơi con ngõ tối thường qua
Rồi phai mờ dần dần khi thời giờ chầm chậm
Mang những đợi chờ âm thầm tan vào trong gió với hương hoa
Và một mình ta lại

[Hook]
Trôi lang thang đôi chân đưa tâm hồn cô liêu
Vang đâu tiếng rao thoáng qua phiên chợ chiều
Từng nhiều ước ao, nhiều mộng đẹp biết bao
Đã một thời khát khao tới những vùng trời mới
Tiếng sáo nơi xa nghe mà thê lương
Tiếng hát ai vấn vương lạ thường
Ôm chí lớn lao vươn tay chạm trời cao
Nhưng đâu hay sớm mai sẽ lênh đênh phương nào

[Bridge]
Nghe gọi mời, tới mọi nơi, ta còn trẻ ta biết đâu
Ta ngây ngô và đón nhận như chú rùa bé ra biển sâu
Kỷ niệm sẽ chẳng phai đâu, dù cách xa vùng trời mới
Và ta sẽ gặp lại nhau, một nơi ta chưa từng ngờ tới

NEW