Vài giây phút trôi trước khi trời tối
Đôi mắt ngấn lệ để rơi bó hoa em đã gửi tặng Phù dung trắng trong như thay lời nói dừng lại thôi Từ nay suốt kiếp chẳng thể có đôiCuộc đời nhiều đau đớn sẽ trưởng thành
Mà anh thật sự chỉ muốn là một đứa bé vẽ truyện tranh Đoá phù dung đổi màu rất đẹp thế nhưng sớm nở đến tối tàn Giống như ta bây giờ tình đẹp là tình dở dangChẳng biết anh mang thân phận gì để giờ còn nhớ nhau
Tình ta tự như bức tranh đen trắng mãi không tô màu Tiếng đóng cửa rất khẽ biết em đã rời đi Mà chẳng thể nào dám níu tay em và nói em đừng điNgàn cánh hoa bay trên trời xa rời lá nhẹ rơi đó đây
Để em tự do với mây là cách yêu em cuối cùng Người ấy không về nữa chàng trai thích chuyện xưa Chẳng dám cầm màu tô vẽ nên bức tranh yêu thương Giấy không màuCuộc đời nhiều đau đớn sẽ trưởng thành
Mà anh thật sự chỉ muốn là một đứa bé vẽ truyện tranh Đoá phù dung đổi màu rất đẹp thế nhưng sớm nở đến tối tàn Giống như ta bây giờ tình đẹp là tình dở dangChẳng biết anh mang thân phận gì để giờ còn nhớ nhau
Tình ta tự như bức tranh đen trắng mãi không tô màu Tiếng đóng cửa rất khẽ biết em đã rời đi Mà chẳng thể nào dám níu tay em và nói em đừng điNgàn cánh hoa bay trên trời xa rời lá nhẹ rơi đó đây
Để em tự do với mây là cách yêu em cuối cùng Người ấy không về nữa chàng trai thích chuyện xưa Chẳng dám cầm màu tô vẽ nên bức tranh yêu thương Vẫn không màuNgày tình duyên hai ta đứt đoạn giữa đời
Phù dung bay theo bước kiếp đường mở lối Trả lại em với yên bình (yên bình) Trả lại anh về với chính mình (chính mình) Phải mất bao lâu anh quên nỗi nhớ ah-ah-ah