Đã biết chắc sẽ như thế này
Thức trắng suốt mấy đêm vì em
Một lần nữa lại biết yêu
Sao không bên anh, sao lại như thế khi
Biết bao lâu đã vì em
Người không quan tâm đến bất kỳ ai
Huhh-huh-huh
Trái tim này là thuộc về em có hay
Sẽ không ai khiến anh lùi bước
Chờ mong ai qua lối về dù cho em
Hah-hah-hahh
Dù cho đã biết
Nếu đâm đầu yêu đơn phương
Sẽ không ai thấu mình đau
Đợi chờ một người như thói quen đã từ lâu
Dù cho cố gắng
Đến mai sau cho dù cô dâu
Sánh đôi cũng bên ai yehh
Đành ngậm ngùi vài câu hát mang mác “yêu người đơn phương”
Kể từ ngày mình gặp hôm ấy, anh đã biết chắc có hôm nay
Một ngày nỗi nhớ dâng đầy, xung quanh hình ảnh em bao vây
Loay hoay mãi trong lòng một câu: “bây giờ phải làm sao đây?”
Khi tâm nói anh phải buông tay nhưng tim van nài anh đừng tháo chạy
Anh tự biết thân là kẻ đến sau
Còn em như là con thuyền kể từ nay đã có bến đậu
Nên chẳng mong, chẳng cầu, trời mang mình đến bên nhau
Chỉ xin kỷ niệm ở lại, nỗi nhớ này đừng thêm sâu
Vì yêu đơn phương là tự nguyện đau, là âm thầm nhớ
Là chấp nhận cuối đầu trước duyên số, ngày đêm âm thầm chờ
Nên cứ để nước mắt anh rơi cho trọn chân thành một người đứng sau
Em không cần đáp trả tình cảm một gã si tình như là anh đâu
(Hãy để nước mắt anh rơi cho trọn chân thành một người đến sau
Dù đã biết có cố gắng mấy em mãi mãi chẳng thuộc về anh đâu)
Dù cho đã biết
Nếu đâm đầu yêu đơn phương
Sẽ không ai thấu mình đau
Đợi chờ một người như thói quen đã từ lâu
Dù cho cố gắng
Đến mai sau cho dù cô dâu
Sánh đôi cũng bên ai yehh
Đành ngậm ngùi vài câu hát man mác “yêu người đơn phương”
Em ơi cho tôi hay điều gì làm tan biến hết si mê
Khi con tim đã khắc tên em bao ngày
Ngay từ ấy đến mai sau này luôn mãi như vậy
Đành lòng vẫn yêu dù đơn phương
Dù cho đã biết
Nếu đâm đầu yêu đơn phương
Sẽ không ai thấu mình đau
Đợi chờ một người như thói quen đã từ lâu
Dù cho cố gắng
Đến mai sau cho dù cô dâu
Sánh đôi cùng bên ai yehh
Đành ngậm ngùi câu hát man mác “yêu người đơn phương”
Anh biết mình đã thật khờ dại khi luôn tận tâm với tình yêu này
Trước hàng trăm lý do tổn thương bản thân nhưng chẳng thể nào buông tay
Nhưng không sao anh chấp nhận, có ra sao vẫn chấp nhận
Anh chấp nhận mãi đứng đây trông theo hạnh phúc em chọn lớn theo từng ngày
Chấp nhận tình cảm mình lớn lên nhưng không bao giờ được gửi đến
Chấp nhận mãi mãi bị lãng quên với ký ức chưa từng đặt tên
Và anh chấp nhận tất cả dù sẽ chẳng còn được kề bên
Đành ngậm ngùi vài câu hát man mác “yêu người đơn phương”
Yêu đơn phương, yêu đươn phương
Yêu đơn phương, yêu đươn phương
Yêu đơn phương, yêu đươn phương
Yêu đơn phương, yêu đươn phương

NEW