Lời bài hát PHỤ DUYÊN | Phát Hồ x JokeS Bii x Sinike ft. DinhLong

Đêm nay ánh trăng kéo theo mây mờ
Vỡ tan tan có ai đâu ngờ
Dẫu có nhớ thương mong chờ
Bây giờ chỉ còn giấc mơ
Nhành hồng phai theo tháng năm rồi cũng úa tàn
Nụ cười trong tranh
Cớ sao tô thêm phấn son
Hoa chưa kịp nở,
Sao lại trách thân người đành phụ duyên?
Cô đi mang hết
Tất cả những gì gọi là bình yên
Tôi cứ đi tiếp
Mặc ngoài kia gió giông
Cô lấy ân tình chẳng một lời bước đi
Cô đi mang theo cánh hoa
Mưa ướt hay dòng lệ nhòa
Mà nghe nơi tim thở than
Nghe tiếng khóc phận mình cơ hàn
Nghẹn ngào nước mắt đắng môi
Bóng dáng xưa giờ đâu rồi
Nhìn về lại nơi cố hương, sao xa quá…
Ah ah ah ah ah… (sao nhân duyên trái ngang)
Ah ah ah… (phận mình cơ hàn)
Ah ah ah ah ah… (hôn lên trên cánh hoa)
Ah ah ah… (mộng cay đắng)
Phận tôi nghèo hèn, ngày cô bước đi
Bội ước câu thề, dòng lệ ướt mi
Đau xót mối tình, thân trai này dang dở
Sao mà thương cô khổ, tình duyên đành trắc trở
Giấu nước mắt, cô lau trên xe bông
Duyên mỏng, ai khóc thay tấm chồng
Phận mờ, sót thương nhành lá diêu bông
Sao bây giờ, vội lau vệt son trên má hồng…
Cô ơi, có bao giờ tôi nói lời điêu hoa?
Cô là thân thôn nữ, mượn tơ đào hóa thiên nga
Vòng tròn nhân duyên, ngắn cách cô vô tình
Nếu mà lỡ mà chạm nhau, hãy xem như là vô hình
Vì tôi không phải là người cô kề bên
Tim càng không phải chỗ chứa những nổi buồn
Cô đến cho tôi là cả 1 nguồn sống
Vội quay lưng đi nơi đô thành lôi cuốn bao điều trắc trỡ yah
Hoa chưa kịp nở,
Sao lại trách thân người đành phụ duyên?
Cô đi mang hết
Tất cả những gì gọi là bình yên
Tôi cứ đi tiếp
Mặc ngoài kia gió giông
Cô lấy ân tình chẳng một lời bước đi
Cô đi mang theo cánh hoa
Mưa ướt hay dòng lệ nhòa
Mà nghe nơi tim thở than
Nghe tiếng khóc phận mình cơ hàn
Nghẹn ngào nước mắt đắng môi
Bóng dáng xưa giờ đâu rồi
Nhìn về lại nơi cố hương, sao xa quá…
Muốn được khóc nhưng không thể
Vì nước mắt rơi vào tim
Áo bà ba nâu màu đất
Giờ thành lụa đậm màu kim
Cô đi, khi tranh còn chưa thêm sắc
Tô mi, hay là lệ đọng trên mắt?
Tôi mong ước mai này
Cô nhìn lại nơi cố hương
Có một người vẫn đứng,
Vẫn trông chờ khắp bốn phương
Cho dù mưa hay nắng,
Dù đá hóa thành vôi
Tôi vẫn nở nụ cười,
Không để nước mắt đắng vành môi
Làm sao tôi gánh nổi thứ duyên tình nặng xa hoa?
Cô bước trên thảm đỏ, ngồi vào sofa
Muôn vàn trắc trở, ai thương xót mối lương tình?
Trời cao thấu hiểu hay lại mình tự thương mình?
Sóng gió tôi vẫn cố gắng vượt qua
Hồng nhan lại làm cho cô trượt ngã
Ngỡ ngàng đời cay đắng kiếp phu dân
Phải nghe người ta gọi cô cái danh là phu nhân
Cô đi mang theo cánh hoa
Mưa ướt hay dòng lệ nhòa
Mà nghe nơi tim thở than
Nghe tiếng khóc phận mình cơ hàn
Nghẹn ngào nước mắt đắng môi
Bóng dáng xưa giờ đâu rồi
Nhìn về lại nơi cố hương, sao xa quá…
Ah ah ah ah ah…
Ah ah ah ah…
Ah ah ah ah ah…
Ah ah ah…

NEW