Lời bài hát 7711 (bảy bảy một một) – Minh Đinh

Hà Nội nhớ em
Nên buông cơn mưa rào
Vào phòng anh làm ướt gối thay cho lời chào
Chuyện mình mới xanh nhưng sao em vội vàng?
Ai từng bảo tình đẹp nhất là tình dở dang?
Chỉ gặp nhau trong giấc mơ vì khác nhau múi giờ
Đếm sao được nỗi nhớ, đếm sao được mong chờ?
Tặng em đoá hoa cùng vài ba món quà
Vì giờ em đã bay về nơi xa
Anh ngỡ là em nhớ nhà
Từng dòng tin “Em không nỡ xa”
Năm tháng dài, đợi chờ liệu là sai? (oh oh oh oh oh)
Hà Nội nhớ em
Nên buông cơn mưa rào
Vào phòng anh làm ướt gối thay cho lời chào
Chuyện mình mới xanh nhưng sao em vội vàng?
Ai từng bảo tình đẹp nhất là tình dở dang?
Chỉ gặp nhau trong giấc mơ vì khác nhau múi giờ
Đếm sao được nỗi nhớ, đếm sao được mong chờ?
Tặng em đoá hoa cùng vài ba món quà
Vì giờ em đã bay về nơi xa
Anh ngỡ là em nhớ nhà
Từng dòng tin “Em không nỡ xa”
Năm tháng dài đợi chờ liệu là sai?
Và giờ anh biết em đang trong tay ai, ai?
Đang trong tay ai, ai ai?
Anh ngỡ là em nhớ nhà
Từng dòng tin “Em không nỡ xa”
Năm tháng dài, đợi chờ liệu là sai? (oh oh oh oh oh)
Anh ngỡ là em nhớ nhà
Từng dòng tin “Em không nỡ xa”
Năm tháng dài đợi chờ liệu là sai?
Và giờ anh biết em đang trong tay ai, ai?
Đang trong tay ai, ai, ai?
Hồ Tây nhớ em, nhớ những êm đềm
Nhớ ánh mắt ấy có nắng khi em cười hằng đêm
Tặng một khúc ca khi mắt anh ướt nhoà
Vì giờ em đã bay về nơi xa

NEW